Phía Tây thành Phong Châu cổ

Làng Văn Khúc Cẩm Khê còn nhiều chứng tích về thời kỳ Vua Hùng thứ 18. Tương truyền vua đến đây gặp cô gái xinh đẹp tên là Quế Anh rồi cưới nàng làm vợ. Các công chúa Tiên Dung, Ngọc Hoa được sinh ra ở đây. Còn một công chúa nữa bị đắm đò được mai táng thi hài ở một đảo đồi. ở đó nay có đền thờ công chúa xấu số. Quả gò giữa đầm nước ấy hiện vẫn gọi là Gò Thờ.

Làng Văn Khúc là quê hương của Ma Khê. Lương tướng Ma Khê, người Tày từng là phụ quốc của Vua Hùng – người dạy dỗ Vua Hùng từ khi vua còn nhỏ. ở làng này còn có đền thờ nơi Ma Khê hội kiến với bộ tướng Tản Viên, người Việt Mường là con rể Vua Hùng.

Tương truyền Ma Khê sang lấy vợ bên làng Vi, cạnh đền Hùng. ở đây ngày nay vẫn có xóm Bản Pheo, theo ngữ hệ Tày Thái thì Bản Pheo chính là xóm Tre do vậy xóm Bản Pheo còn có tên gọi thuần việt là xóm Tre. Trong ba ngọn núi thiêng ở Đền Hùng được coi là tam sơn cấm địa trong tâm linh người Việt có ngọn núi Nỏn, gọi theo ngữ hệ Tày Thái, đồng thời núi ấy cũng có tên thuần việt là núi út (Nỏn là út). Quanh Đền Hùng có 50 đám ruộng được gọi là Na, theo cách gọi của người Tày, na chính là ruộng. Hơn nữa đoạn sông Hồng từ Yên Bái về Việt Trì cũng được gọi theo hệ ngôn ngữ Tày Thái là sông Thao, phiên âm từ dòng Nậm Tao mà ra. Điều này cho thấy từ Văn Khúc sang Lâm Thao Phú Thọ từng là nơi ở xen kẽ giữa người Lạc Việt và người Tày Thái cổ. Việt Trì là kinh đô của nước Văn Lang. Chủ nhân của nước Văn Lang là người Lạc Việt hay còn gọi là người Việt Mường, sau tách thành hai nhóm Kinh, Mường.

Người Tày Thái vốn là thần dân của Thục Phán quản lĩnh miền Tây Bắc. Một bộ phận người Tày cổ như Ma Khê đã bỏ Thục Phán theo về sống với Vua Hùng. Ma Khê ắt là người tài giỏi nên được Vua Hùng cho trấn giữ ở Văn Khúc để ngăn chặn quân của Thục Phán tràn xuống.

ở Văn Khúc có nhiều truyền thuyết về cuộc chiến Hùng Thục. Làng này có rừng cây cung cấp nhựa làm mũi tên độc cho quân lính nhà Hùng đánh lại nhà Thục. Rừng này giờ vẫn gọi là khu rừng cây thuốc. Cây thuốc hiện vẫn còn truyền thuyết về Ma Khê còn gắn với di tích Tam Thành ở làng Văn Khúc. Con cháu Ma Khê sau này rời Văn Khúc sang xây Ma Thành, thành của người họ Ma ở thị xã Phú Thọ. Ma được gọi chệch là mè. Thị xã Phú Thọ vì thế còn dấu tích Thành Mè và chợ Mè. Ma Khê còn được thờ ở Trù Mật cạnh thị xã Phú Thọ. Ông là cụ tổ họ Ma hiện con cháu vẫn sống đông đúc ở Việt Trì và nhiều huyện trong tỉnh. Người Tày họ Ma ở Phú Thọ nay đã Việt hoá thành người Kinh.

Từ Văn Khúc vượt qua dãy núi Cột Cờ là vùng đất của người Mường Phú Thọ. Vùng đất này còn đậm đặc dấu tích lịch sử thời Hùng Vương, đặc biệt là chứng tích khảo cổ học. Nhiều di chỉ thuộc văn hoá khảo cổ Phùng Nguyên, Đồng Đậu, Gò Mun phát hiện được chứng tỏ con người tiền sử từng đã sinh tụ ở đây. Các trống đồng Hê Gơ loại một tìm thấy ở hai huyện vùng Mường Thanh Sơn, Yên Lập cùng với việc thống kê được hàng loạt di tích thờ cúng và các thần tích, truyền thuyết lịch sử càng chứng tỏ đây từng là đất bản bộ của các Vua Hùng.

Chỉ riêng ở vùng Mường Phú Thọ đã tìm được gần bảy mươi trống đồng Hê-Gơ loại II, nhiều gấp hai ba lần số trống đồng cùng loại tìm thấy được ở các vùng mường trong cả nước cộng lại. Trống Hê-Gơ loại II còn gọi là trống Mường vì nó chỉ có ở các vùng Mường. Khoa học đã chỉ rõ chủ nhân của văn hoá Đông Sơn mà tiêu biểu là trống đồng Đông Sơn hay trống Hê-Gơ loại I là người Lạc Việt, nhóm tộc người gốc của người Mường và người Kinh sau này.

Người Lạc Việt thời văn hoá Đông Sơn đã thành lập quốc gia cổ đại với tên nước là Văn Lang, nhà nước thời các Vua Hùng. Các di chỉ cư trú và mộ táng ở làng Cả Việt Trì đã khai quật được với hàng ngàn hiện vật đặc biệt là các đồ tuỳ táng đã chứng tỏ đây từng là nghĩa địa của các bậc lạc hầu lạc tướng… Đây chính là kinh đô Phong Châu.

Khi người Hán xâm lược nước ta họ đã tịch thu trống đồng của cư dân Văn Lang (khi ấy đã hợp nhất với người Âu Việt để thành dân Âu Lạc). Tịch thu trống đồng để đúc vũ khí và mục đích chính là huỷ diệt văn hoá Việt Nam.

ở vùng ngoài, trống đồng từ đó không được đúc, không được đánh. Dân ta phải chôn giấu, do vậy ngày nay ta mới đào được các trống Hê-Gơ I mà cái có kích cỡ lớn nhất được tìm thấy ngay ở chân núi Đền Hùng.

ở vùng trong, vùng người Mường, đặc biệt là ở đất Mường Phú Thọ, phía Tây thành Phong Châu cổ do núi rừng hiểm trở người Hán không đủ sức kiểm soát, dân ta vẫn tiếp tục đúc trống đồng và đánh trống đồng vào các dịp lễ hội của làng. Trước cách mạng tháng 8 các mường ở Phú Thọ đều có tục chàm thau (đánh trống đồng) cách đánh giống như giã gạo, đúng với hình người đánh trống đắp, khắc trên mặt trống đồng Đông Sơn.

Trống đồng vùng Mường ra đời trong hoàn cảnh mất nước nên nghệ nhân dân gian đúc trống với kiểu dáng, hoa văn đơn giản hơn, hợp với không khí thời chiến. Vì thế nó có tên khoa học là trống Hê-Gơ loại II ra đời sau trống Hê-Gơ loại I được ra đời từ thời Hùng Vương.

Vùng Mường phía Tây thành Phong Châu cổ có ngọn núi Lưỡi Hái giống hệt cái lưỡi hái ngửa lên trời. Nhìn ngọn núi như lưỡi dao cắt trời này, người Hán phải thốt lên đây là đất nghịch không thể khuất phục được !.

Trên núi Lưỡi Hái có loại trúc cụt ngọn. Truyền thuyết phong thổ hoà trộn với truyền thuyết lịch sử kể rằng khi Thục đế (Thục Phán) đem quân đến, quân của vua Hùng đã bẻ ngọn trúc làm mũi tên bắn phá quân giặc. Từ đấy trúc mọc trên núi Lưỡi Hãi trở thành giống trúc cụt ngọn.

 Nhà văn Nguyễn Hữu Nhàn

Bài viết trên đây, Mp3 Mystic đã gửi đến bạn đọc thông tin về “Phía Tây thành Phong Châu cổ❤️️”. Hy vọng qua bài viết “Phía Tây thành Phong Châu cổ” sẽ giúp các bạn đọc có thêm nhiều thông tin về “Phía Tây thành Phong Châu cổ [ ❤️️❤️️ ]”.

Bài viết “Phía Tây thành Phong Châu cổ” được đăng bởi vào ngày 2022-07-04 03:32:18. Cảm ơn bạn đã đọc bài tại www.mp3mystic.com

Rate this post
Back to top button

Nội dụng được bảo vệ bản quyền